赠别若虚

宋代 释德洪
残暑霁严威,新凉酿归思。梦惊闻松声,两鬓到万事。 中情怯离别,此别仍对子。追惟初识面,宁复讣有此。 明朝舟洞庭,惊浪银山起。醉眼失湘楚,妙语淩淮泗。 我如浮水叶,遇坎当自止。行将看荆山,归老鹿门寺。 今不欠无言,但是欠一死。淮山有奇逸,要是天下士。 若问寂音老,烦君一举似。
cán shǔ yán wēi   xīn liáng niàng guī mèng jīng wén sōng shēng liǎng   bìn dào wàn shì    
zhōng qíng qiè bié   bié réng duì zhuī wéi chū shí miàn níng   yǒu    
míng cháo zhōu dòng tíng   jīng làng yín shān zuì yǎn shī xiāng chǔ miào   líng huái    
shuǐ   kǎn dāng zhǐ xíng jiāng kàn jīng shān guī   lǎo mén 鹿    
jīn qiàn yán   dàn shì qiàn huái shān yǒu yào   shì tiān xià shì    
ruò wèn yīn lǎo   fán jūn