赠别李端叔

宋代 黄庭坚
我观江南山,如目不受垢。 忆食江南薇,子独于我厚。 在北思江山,如怀冰雪颜。 千峰上云雨,岑绝何由攀。 当时喜文章,各有儿子气。 尔来颔须白,有儿能拜起。 读书浩湖海,解意开春冰。 成山更崇崛,顾我丑丘陵。 白玉著石中,与物本落落。 泾渭相将流,世不名清浊。 乞言既不易,赠言良独难。 古来得道人,挂舌屋壁间。 牧羊金华道,载酒太玄宅。 支颐听晤语,愿君喙三尺。 我行风雨夜,船窗闻远鸡。 故人不可见,故人心可知。
guān jiāng nán shān   shòu gòu  
shí jiāng nán wēi   zi hòu  
zài běi jiāng shān   huái 怀 bīng xuě yán  
qiān fēng shàng yún   cén jué yóu pān  
dāng shí wén zhāng   yǒu ér  
ěr lái hàn bái   yǒu ér néng bài  
shū hào hǎi   jiě kāi chūn bīng  
chéng shān gèng chóng jué   chǒu qiū líng  
bái zhù shí zhōng   běn luò luò  
jīng wèi xiāng jiāng liú   shì míng qīng zhuó  
yán   zèng yán liáng nán  
lái de dào rén   guà shé jiān  
yáng jīn huá dào   zài jiǔ tài xuán zhái  
zhī tīng   yuàn jūn huì sān chǐ  
xíng fēng   chuán chuāng wén yuǎn  
rén jiàn   rén xīn zhī