赠辨才宗衍大师

宋代 郭祥正
开帆出长淮,泊舟近禅刹。仰瞻窣云塔,俯压神物穴。 衍语如悬河,事从古先说。欣闻佛力圣,降魔未尝杀。 尔来居几年,戒履皎霜雪。领徒三百人,昼饭天厨说。 重重殿阁阴,清爽无六月。固知出世缘,了与俗士别。 此生犹孤蓬,惊风畏飘瞥。长林宿鸟尽,而我归路绝。 出处既不同,净社无由结。三叹复何言,疏钟云外灭。
kāi fān chū cháng huái   zhōu jìn chán shā yǎng zhān yún   shén xué    
yǎn xuán   shì cóng xiān shuō xīn wén shèng xiáng   wèi cháng shā    
ěr lái nián   jiè jiǎo shuāng xuě lǐng sān bǎi rén zhòu   fàn tiān chú shuō    
chóng chóng diàn 殿 yīn   qīng shuǎng liù yuè zhī chū shì yuán le   shì bié    
shēng yóu péng   jīng fēng wèi piāo piē cháng lín niǎo 宿 jǐn ér   guī jué    
chū chù tóng   jìng shè yóu jié sān tàn yán shū   zhōng yún wài miè