赠安古心还山中

明代 释宗泐
子来能几日,遽有还山想。长笑轻别离,一策晨独往。 旧房清涧阿,夜雨新泉响。门前嘉树林,阴阴夏条长。 即此人事绝,遂尔长偃仰。得句林花开,弹琴山月上。 萧散世念疏,澹泊道心朗。白驹空谷中,谁能复羁鞅。 何彼势利人,劳生在天壤。
lái néng   yǒu hái shān xiǎng cháng xiào qīng bié   chén wǎng
jiù fáng qīng jiàn ā   xīn quán xiǎng mén qián jiā shù lín   yīn yīn xià tiáo cháng
rén shì jué   suì ěr zhǎng yǎn yǎng de lín huā kāi   tán qín shān yuè shàng
xiāo sàn shì niàn shū   dàn dào xīn lǎng bái kōng zhōng   shuí néng yāng
shì rén   láo shēng zài tiān rǎng