贈安古心還山中

明代 釋宗泐
子來能幾日,遽有還山想。長笑輕別離,一策晨獨往。 舊房清澗阿,夜雨新泉響。門前嘉樹林,陰陰夏條長。 即此人事絕,遂爾長偃仰。得句林花開,彈琴山月上。 蕭散世念疏,澹泊道心朗。白駒空谷中,誰能復羈鞅。 何彼勢利人,勞生在天壤。
lái néng   yǒu hái shān xiǎng cháng xiào qīng bié   chén wǎng
jiù fáng qīng jiàn ā   xīn quán xiǎng mén qián jiā shù lín   yīn yīn xià tiáo cháng
rén shì jué   suì ěr zhǎng yǎn yǎng de lín huā kāi   tán qín shān yuè shàng
xiāo sàn shì niàn shū   dàn dào xīn lǎng bái kōng zhōng   shuí néng yāng
shì rén   láo shēng zài tiān rǎng