杂咏三首 其一

宋代 宋祁
有客款我庐,念我衰暮齿。自言上真书,有药名不死。 黄金乃能化,白发安足治。谓我刀圭馀,已足度年纪。 驱还扶桑面,黄昏付蒙泛。主人诡谢客,吾生本尘滓。 少来诵诗书,不识怪神理。惊闻河汉言,浩然弗知涘。 今也病未能,异日从吾子。
yǒu kuǎn   niàn shuāi chǐ 齿 yán shàng zhēn shū yǒu   yào míng    
huáng jīn nǎi néng huà   bái ān zhì wèi dāo guī   nián    
hái sāng miàn   huáng hūn méng fàn zhǔ rén guǐ xiè   shēng běn chén    
shǎo lái sòng shī shū   shí guài shén jīng wén hàn yán hào   rán zhī    
jīn bìng wèi néng   cóng