杂言十章 其一

明代 王世贞
垂老愧无明,劳师为证盟。间关离欲海,抖擞破疑城。 祇树堪吾止,阿兰息众争。此生元自恧,何敢学长生。
chuí lǎo kuì míng   láo shī wèi zhèng méng jiān guān hǎi dǒu   sǒu chéng    
shù kān zhǐ   ā lán zhòng zhēng shēng yuán   gǎn xué cháng shēng