杂兴六首

唐代 皎然
吾观谈天客,工言丧其精。万物资广庇,此中何有情。 若为昧颜跖,修短怨太清。高论让邹子,放词征屈生。 请从象外推,至论尤明明。 短龄役长世,扰扰悟不早。嫔女身后空,欢娱梦中好。 从教西陵树,千载伤怀抱。鹤驾何冥冥,鳌洲去浩浩。 柔颜感三花,凋发悲蔓草。月中伐桂人是谁, 翻使年年不衰老。 谁高齐公子,泣听雍门琴。死且何足伤,殊非达人心。 独高庭中鹤,意远贵氛埃。有时青冥游,顾我还下来。 白云琅玕色,一片生虚无。此物若无心,若何卷还舒。 疏散遂吾性,栖山更无机。寥寥高松下,独有闲云归。 精意不可道,冥然还掩扉。
guān tán tiān   gōng yán sàng jīng wàn guǎng 广   zhōng yǒu qíng
ruò wéi mèi yán zhí   xiū duǎn yuàn tài qīng gāo lùn ràng zōu   fàng zhēng shēng
qǐng cóng xiàng wài tuī   zhì lùn yóu míng míng
duǎn líng cháng shì   rǎo rǎo zǎo pín shēn hòu kōng   huān mèng zhōng hǎo
cóng jiào 西 líng shù   qiān zǎi shāng huái 怀 bào jià míng míng   áo zhōu hào hào
róu yán gǎn sān huā   diāo bēi màn cǎo yuè zhōng guì rén shì shuí  
fān shǐ 使 nián nián shuāi lǎo
shuí gāo gōng   tīng yōng mén qín qiě shāng   shū fēi rén xīn
gāo tíng zhōng   yuǎn guì fēn āi yǒu shí qīng míng yóu   hái xià lai
bái yún láng gān   piàn shēng ruò xīn   ruò juǎn hái shū
shū sàn suì xìng   shān gèng liáo liáo gāo sōng xià   yǒu xián yún guī
jīng dào   míng rán hái yǎn fēi