雜興六首

唐代 皎然
吾觀談天客,工言喪其精。萬物資廣庇,此中何有情。 若為昧顏跖,修短怨太清。高論讓鄒子,放詞征屈生。 請從象外推,至論尤明明。 短齡役長世,擾擾悟不早。嬪女身後空,歡娛夢中好。 從教西陵樹,千載傷懷抱。鶴駕何冥冥,鰲洲去浩浩。 柔顏感三花,凋發悲蔓草。月中伐桂人是誰, 翻使年年不衰老。 誰高齊公子,泣聽雍門琴。死且何足傷,殊非達人心。 獨高庭中鶴,意遠貴氛埃。有時青冥游,顧我還下來。 白雲琅玕色,一片生虛無。此物若無心,若何卷還舒。 疏散遂吾性,棲山更無機。寥寥高松下,獨有閒雲歸。 精意不可道,冥然還掩扉。
guān tán tiān   gōng yán sàng jīng wàn guǎng   zhōng yǒu qíng
ruò wéi mèi yán zhí   xiū duǎn yuàn tài qīng gāo lùn ràng zōu   fàng zhēng shēng
qǐng cóng xiàng wài tuī   zhì lùn yóu míng míng
duǎn líng cháng shì   rǎo rǎo zǎo pín shēn hòu kōng   huān mèng zhōng hǎo
cóng jiào 西 líng shù   qiān zǎi shāng huái bào jià míng míng   áo zhōu hào hào
róu yán gǎn sān huā   diāo bēi màn cǎo yuè zhōng guì rén shì shuí  
fān shǐ 使 nián nián shuāi lǎo
shuí gāo gōng   tīng yōng mén qín qiě shāng   shū fēi rén xīn
gāo tíng zhōng   yuǎn guì fēn āi yǒu shí qīng míng yóu   hái xià lai
bái yún láng gān   piàn shēng ruò xīn   ruò juǎn hái shū
shū sàn suì xìng   shān gèng liáo liáo gāo sōng xià   yǒu xián yún guī
jīng dào   míng rán hái yǎn fēi