杂诗七首 其五
陇坂何崎岖,行人且复止。直上望晴川,遥遥忆乡里。
流离肝肠断,悲歌不能已。一身已遐征,永念同室子。
何殊转蓬科,随风四散起。虽得同根生,不得同根死。
吾洒古今泪,多于陇头水。
lǒng
陇
bǎn
坂
hé
何
qí
崎
qū
岖
,
xíng
行
rén
人
qiě
且
fù
复
zhǐ
止
zhí
。
shàng
直
wàng
上
qíng
望
chuān
晴
yáo
川
,
yáo
遥
yì
遥
xiāng
忆
lǐ
乡
里
。
liú
流
lí
离
gān
肝
cháng
肠
duàn
断
,
bēi
悲
gē
歌
bù
不
néng
能
yǐ
已
yī
。
shēn
一
yǐ
身
xiá
已
zhēng
遐
yǒng
征
,
niàn
永
tóng
念
shì
同
zǐ
室
子
。
hé
何
shū
殊
zhuǎn
转
péng
蓬
kē
科
,
suí
随
fēng
风
sì
四
sàn
散
qǐ
起
suī
。
dé
虽
tóng
得
gēn
同
shēng
根
bù
生
,
dé
不
tóng
得
gēn
同
sǐ
根
死
。
wú
吾
sǎ
洒
gǔ
古
jīn
今
lèi
泪
,
duō
多
yú
于
lǒng
陇
tóu
头
shuǐ
水
。