杂诗 其六

明代 刘基
苍苍山上松,濯濯庭前柳。亭亭拂云起,矫矫含风久。 佳人皎如玉,旷世难为偶。长歌继以叹,去鸟尽回首。 昔为瑶草华,今为蠹馀杻。弃置勿复道,华容不如丑。
cāng cāng shān shàng sōng   zhuó zhuó tíng qián liǔ tíng tíng yún   jiǎo jiǎo hán fēng jiǔ
jiā rén jiǎo   kuàng shì nán wéi ǒu cháng tàn   niǎo jǐn huí shǒu
wèi yáo cǎo huá   jīn wèi chǒu zhì dào   huá róng chǒu