杂诗平韵 其二

宋代 章甫
风风雨雨几重重,垂老萧然兴已慵。春梦归来犹有路,秋烟散去却无踪。 弯弓直射石为虎,鸣剑偏惊津跃龙。神化从来输造物,残云可复起奇峰。
fēng fēng chóng chóng   chuí lǎo xiāo rán xīng yōng chūn mèng guī lái yóu yǒu   qiū yān sàn què zōng
wān gōng zhí shè shí wèi   míng jiàn piān jīng jīn yuè lóng shén huà cóng lái shū zào   cán yún fēng