雜詩平韻 其二

宋代 章甫
風風雨雨幾重重,垂老蕭然興已慵。春夢歸來猶有路,秋煙散去卻無蹤。 彎弓直射石為虎,鳴劍偏驚津躍龍。神化從來輸造物,殘雲可復起奇峰。
fēng fēng chóng chóng   chuí lǎo xiāo rán xīng yōng chūn mèng guī lái yóu yǒu   qiū yān sàn què zōng
wān gōng zhí shè shí wèi   míng jiàn piān jīng jīn yuè lóng shén huà cóng lái shū zào   cán yún fēng