杂诗六首 其三

明代 王世贞
谡谡庭际松,一生恒孤植。幸以斤斧馀,风霜时摧击。 亮无栋梁具,又乏桃李色。安能媚春阳,为人事雕饰。 去去勿复言,敛分终山泽。
tíng sōng   shēng héng zhí xìng jīn fēng   shuāng shí cuī    
liàng dòng liáng   yòu táo ān néng mèi chūn yáng wéi   rén shì diāo shì    
yán   liǎn fēn zhōng shān