杂诗

清代 洪亮吉
黄云如车轮,吹堕郭北门。霜蹄与短毂,碾作十丈尘。 尘飞值浮云,莫遏东归心。东归亦何意,咫尺愿作霖。 作霖会相保,栖汝在弱草。
huáng yún chē lún   chuī duò guō běi mén shuāng duǎn niǎn   zuò shí zhàng chén    
chén fēi zhí yún   è dōng guī xīn dōng guī zhǐ   chǐ yuàn zuò lín    
zuò lín huì xiāng bǎo   zài ruò cǎo