早行

宋代 冯时行
马入寒林惊宿鸦,羸僮呵手怯霜华。 已经残月路数里,知这安眠人几家。 呖呖晓鸟天外唱,疏疏烟树岭头斜。 前程自谓明时近,不用改孜孜苦叹嗟。
hán lín jīng 宿   léi tóng shǒu qiè shuāng huá
jīng cán yuè shù   zhī zhè ān mián rén jiā
xiǎo niǎo tiān wài chàng   shū shū yān shù lǐng tóu xié
qián chéng wèi míng shí jìn   yòng gǎi tàn jiē