早衰不寐

宋代 范成大
官事拘挛似力田,作劳归晚意茫然。 按摩合体俱非我,展转通宵似远年。 一叟披衣惟兀坐,群儿得榨便佳眠。 人生元是华胥客,休向迷涂更著鞭
guān shì luán shì tián   zuò láo guī wǎn máng rán
àn fēi   zhǎn zhuǎn tōng xiāo shì yuǎn nìng
sǒu wéi zuò   qún ér zhà biàn 便 jiā mián
rén shēng yuán shì huá   xiū xiàng gèng zhù biān