早秋雨夕

唐代 顾非熊
贫居常寂寞,况复是秋天。黄叶如霜后,清风似水边。 中宵疑有雁,当夕暂无蝉。就枕终难寐,残灯灭又然。
pín cháng   kuàng shì qiū tiān huáng shuāng hòu   qīng fēng shì shuǐ biān
zhōng xiāo yǒu yàn   dāng zàn chán jiù zhěn zhōng nán mèi   cán dēng miè yòu rán