早秋夜坐

唐代 贯休
微凉砧满城,林下石床平。发岂无端白,诗须出世清。 邻僧同树影,砌月浸蛩声。独自更深坐,无人知此情。
wēi liáng zhēn mǎn chéng   lín xià shí chuáng píng duān bái   shī chū shì qīng
lín sēng tóng shù yǐng   yuè jìn qióng shēng gēng shēn zuò   rén zhī qíng