早梅

唐代 熊皦
江南近腊时,已亚雪中枝。一夜欲开尽,百花犹未知。 人情皆共惜,天意欲教迟。莫讶无浓艳,芳筵正好吹。
jiāng nán jìn shí   xuě zhōng zhī kāi jǐn   bǎi huā yóu wèi zhī
rén qíng jiē gòng   tiān jiào chí nóng yàn   fāng yán zhèng hǎo chuī