早梅

唐代 朱庆馀
天然根性异,万物尽难陪。自古承春早,严冬斗雪开。 艳寒宜雨露,香冷隔尘埃。堪把依松竹,良涂一处栽。
tiān rán gēn xìng   wàn jǐn nán péi chéng chūn zǎo   yán dōng dòu xuě kāi
yàn hán   xiāng lěng chén āi kān sōng zhú   liáng chù zāi