澡兰香 淮安重午

宋代 吴文英
盘丝系腕,巧篆垂簪,玉隐绀纱睡觉。银瓶露井,彩箑云窗,往事少年依约。为当时曾写榴裙,伤心红绡褪萼。黍梦光阴,渐老汀洲烟蒻。 莫唱江南古调,怨抑难招,楚江沉魄。薰风燕乳,暗雨梅黄,午镜澡兰帘幕。念秦楼也拟人归,应剪菖蒲自酌。但怅望、一缕新蟾,随人天角。
pán wàn   qiǎo zhuàn chuí zān   yǐn gàn shā shuì jiào yín píng jǐng   cǎi shà yún chuāng   wǎng shì shào nián yuē wéi dāng shí céng xiě liú qún   shāng xīn hóng xiāo tuì è shǔ mèng guāng yīn   jiàn lǎo tīng zhōu yān ruò
chàng jiāng nán diào   yuàn nán zhāo   chǔ jiāng chén xūn fēng yàn   àn méi huáng   jìng zǎo lán lián niàn qín lóu rén guī   yīng jiǎn chāng zhuó dàn chàng wàng xīn chán   suí rén tiān jiǎo