澡蘭香 淮安重午

宋代 吳文英
盤絲系腕,巧篆垂簪,玉隱紺紗睡覺。銀瓶露井,彩箑雲窗,往事少年依約。為當時曾寫榴裙,傷心紅綃褪萼。黍夢光陰,漸老汀洲煙蒻。 莫唱江南古調,怨抑難招,楚江沉魄。薰風燕乳,暗雨梅黃,午鏡澡蘭簾幕。念秦樓也擬人歸,應剪菖蒲自酌。但悵望、一縷新蟾,隨人天角。
pán wàn   qiǎo zhuàn chuí zān   yǐn gàn shā shuì jiào yín píng jǐng   cǎi shà yún chuāng   wǎng shì shào nián yuē wéi dāng shí céng xiě liú qún   shāng xīn hóng xiāo tuì è shǔ mèng guāng yīn   jiàn lǎo tīng zhōu yān ruò
chàng jiāng nán diào 調   yuàn nán zhāo   chǔ jiāng chén xūn fēng yàn   àn méi huáng   jìng zǎo lán lián niàn qín lóu rén guī   yīng jiǎn chāng zhuó dàn chàng wàng xīn chán   suí rén tiān jiǎo