早发潼关

唐代 吴融
天边月初落,马上梦犹残。关树苍苍晓,玉阶澹澹寒。 宦游终自苦,身世静堪观。争似山中隐,和云枕碧湍。
tiān biān yuè chū luò   shàng mèng yóu cán guān shù cāng cāng xiǎo   jiē dàn dàn hán
huàn yóu zhōng   shēn shì jìng kān guān zhēng shān zhōng yǐn   yún zhěn tuān