早发若岘驿望庐山

唐代 独孤及
雨罢山翠鲜,泠泠东风好。断崖云生处,是向峰顶道。 谁谓峰顶远,跂予可瞻讨。忘缘祛天机,脱屣恨不早。 只恐岁云暮,遂与空名老。心往迹未并,惭愧山上草。
shān cuì xiān   líng líng dōng fēng hǎo duàn yún shēng chù   shì xiàng fēng dǐng dào
shuí wèi fēng dǐng yuǎn   zhān tǎo wàng yuán tiān   tuō hèn zǎo
zhǐ kǒng suì yún   suì kōng míng lǎo xīn wǎng wèi bìng   cán kuì shān shàng cǎo