早發若峴驛望廬山

唐代 獨孤及
雨罷山翠鮮,泠泠東風好。斷崖雲生處,是向峰頂道。 誰謂峰頂遠,跂予可瞻討。忘緣祛天機,脫屣恨不早。 只恐歲雲暮,遂與空名老。心往跡未並,慚愧山上草。
shān cuì xiān   líng líng dōng fēng hǎo duàn yún shēng chù   shì xiàng fēng dǐng dào
shuí wèi fēng dǐng yuǎn   zhān tǎo wàng yuán tiān   tuō hèn zǎo
zhǐ kǒng suì yún   suì kōng míng lǎo xīn wǎng wèi bìng   cán kuì shān shàng cǎo