早发

唐代 于濆
绿野含曙光,东北云如茜。栖鸦林际起,落月水中见。 此身何自苦,日日凌霜霰。流苏帐里人,犹在阳台畔。
绿 hán shǔ guāng   dōng běi yún qiàn lín   luò yuè shuǐ zhōng jiàn
shēn   líng shuāng xiàn liú zhàng rén   yóu zài yáng tái pàn