赞德上越国公杨素

唐代 陈子良
君侯称上宰,命世挺才英。本超骐骥足,复蕴风云情。 摅藻掞锦绮,育德润瑶琼。已踵四知举,非无三杰名。 济世同舟楫,匡政本阿衡。雍容入青琐,肃穆侍丹楹。 桂宫擅鸣珮,槐路独飞缨。高门罗虎戟,绮阁丽雕甍。 金樽酌湛湛,歌扇掩盈盈。匈奴轶燕蓟,烽火照幽并。 天子命薄伐,受脤事专征。七德播雄略,十万骋行兵。 雁行蔽虏甸,鱼贯出长城。交河方饮马,瀚海盛扬旌。 拔剑倚天外,蒙犀辉日精。弯弧穿伏石,挥戈斩大鲸。 鼓鼙朝作气,刁斗夜偏鸣。六郡多壮士,三边岂足平。 岭云朝合阵,山月夜临营。胡尘暗马色,芳树动笳声。 关云未尽散,塞雾常自生。川长蔓草绿,峰迥杂花明。 小人愧王氏,雕文惭马卿。滥此叨书记,何以谢过荣。 高山徒仰止,终是恨才轻。
jūn hòu chēng shàng zǎi   mìng shì tǐng cái yīng běn chāo   yùn fēng yún qíng
shū zǎo shàn jǐn   rùn yáo qióng zhǒng zhī   fēi sān jié míng
shì tóng zhōu   kuāng zhèng běn ā héng yōng róng qīng suǒ   shì dān yíng
guì gōng shàn míng pèi   huái fēi yīng gāo mén luó   diāo méng
jīn zūn zhuó zhàn zhàn   shàn yǎn yíng yíng xiōng yàn   fēng huǒ zhào yōu bìng
tiān mìng   shòu shèn shì zhuān zhēng xióng lüè   shí wàn chěng xíng bīng
yàn háng diān   guàn chū cháng chéng jiāo fāng yǐn   hàn hǎi shèng yáng jīng
jiàn tiān wài   méng huī jīng wān chuān 穿 shí   huī zhǎn jīng
cháo zuò   diāo dǒu piān míng liù jùn duō zhuàng shì   sān biān píng
lǐng yún cháo zhèn   shān yuè lín yíng chén àn   fāng shù dòng jiā shēng
guān yún wèi jǐn sàn   sāi cháng shēng chuān zhǎng màn cǎo 绿   fēng jiǒng huā míng
xiǎo rén kuì wáng shì   diāo wén cán qīng làn dāo shū ji   xiè guò róng
gāo shān yǎng zhǐ   zhōng shì hèn cái qīng