再用韵谢德久见和

宋代 许及之
人为物灵钧受命,物本于人无诟病。圣远庖厨存此心,诗咏虫鱼明物性。 沙噀入咏诚蠢蠢,因之演雅聊援引。此辈已分泥涂辱,吾侪忍加汤火窘。 乌郎自乌墨鱼墨,如虱处发不知黑。锁管寄车墨者流,书契岂皆能作贼。 西施有舌话前闻,老婆之牙岂同群。螯属黄中膏具美,螺族青出味作辛。 蚬蛏蚶蛤壳为囿,相濡以沫期耐久。自为锅釜使受烹,宁落提携死于酒。 子产校人从肆瞒,流水长者功难论。寄声海上钓鳌客,鳌动恐伤大地根。 满船月明何所得,意不在鱼钩自直。潮来忽见驾山来,个解吞舟人不识。 有客闻之为骇然,人鱼更擅将谁怜。
rén wéi líng jūn shòu mìng   běn rén gòu bìng shèng yuǎn páo chú cún xīn shī   yǒng chóng míng xìng    
shā xùn yǒng chéng chǔn chǔn   yīn zhī yǎn liáo yuán yǐn bèi fēn   chái rěn jiā tāng huǒ jiǒng    
láng   shī chù zhī hēi suǒ guǎn chē zhě liú shū   jiē néng zuò zéi    
西 shī yǒu shé huà qián wén   lǎo zhī tóng qún áo shǔ huáng zhōng gāo měi luó   qīng chū wèi zuò xīn    
xiǎn chēng hān wèi yòu   xiāng nài jiǔ wèi guō shǐ shòu 使 pēng níng   luò xié jiǔ    
chǎn xiào rén cóng mán   liú shuǐ zhǎng zhě gōng nán lùn shēng hǎi shàng diào áo áo   dòng kǒng shāng gēn    
mǎn chuán yuè míng suǒ de   zài gōu zhí cháo lái jiàn jià shān lái   jiě tūn zhōu rén shí    
yǒu wén zhī wèi hài rán   rén gèng shàn jiāng shuí lián