再用韻謝德久見和

宋代 許及之
人為物靈鈞受命,物本於人無詬病。聖遠庖廚存此心,詩詠蟲魚明物性。 沙噀入詠誠蠢蠢,因之演雅聊援引。此輩已分泥塗辱,吾儕忍加湯火窘。 烏郎自烏墨魚墨,如虱處發不知黑。鎖管寄車墨者流,書契豈皆能作賊。 西施有舌話前聞,老婆之牙豈同群。螯屬黃中膏具美,螺族青出味作辛。 蜆蟶蚶蛤殼為囿,相濡以沫期耐久。自為鍋釜使受烹,寧落提攜死於酒。 子產校人從肆瞞,流水長者功難論。寄聲海上釣鰲客,鰲動恐傷大地根。 滿船月明何所得,意不在魚鉤自直。潮來忽見駕山來,個解吞舟人不識。 有客聞之為駭然,人魚更擅將誰憐。
rén wéi líng jūn shòu mìng   běn rén gòu bìng shèng yuǎn páo chú cún xīn shī   yǒng chóng míng xìng    
shā xùn yǒng chéng chǔn chǔn   yīn zhī yǎn liáo yuán yǐn bèi fēn   chái rěn jiā tāng huǒ jiǒng    
láng   shī chù zhī hēi suǒ guǎn chē zhě liú shū   jiē néng zuò zéi    
西 shī yǒu shé huà qián wén   lǎo zhī tóng qún áo shǔ huáng zhōng gāo měi luó   qīng chū wèi zuò xīn    
xiǎn chēng hān wèi yòu   xiāng nài jiǔ wèi guō shǐ shòu 使 pēng níng   luò xié jiǔ    
chǎn xiào rén cóng mán   liú shuǐ zhǎng zhě gōng nán lùn shēng hǎi shàng diào áo áo   dòng kǒng shāng gēn    
mǎn 滿 chuán yuè míng suǒ de   zài gōu zhí cháo lái jiàn jià shān lái   jiě tūn zhōu rén shí    
yǒu wén zhī wèi hài rán   rén gèng shàn jiāng shuí lián