再用韵

宋代 方岳
终须西塞老渔村,抵用南昌隐市门。 时序略如飞鸟过,世终何啻聚蚊喧。 竹其安否六太息,梅自癯然三可尊。 贫味却愁儿辈觉,未妨壁立病文园。
zhōng 西 sāi lǎo cūn   yòng nán chāng yǐn shì mén  
shí lüè fēi niǎo guò   shì zhōng chì wén xuān  
zhú ān fǒu liù tài   méi rán sān zūn  
pín wèi què chóu ér bèi jué   wèi fáng bìng wén yuán