再用前韵寄莘老

宋代 苏轼
君不见夷甫开三窟,不如长康号痴绝。 痴人自得终天年,智士死智罪莫雪。 困穷谁要卿料理,举头看山笏拄颊。 野凫翅重自不飞,黄鹤何事两翼垂。 泥中相従岂得久,今我不往行恐迟。 江夏无双应未去,恨无文字相娱嬉。 (黄庭坚,莘老婿,能文。 )
jūn jiàn kāi sān   cháng kāng hào chī jué  
chī rén zhōng tiān nián   zhì shì zhì zuì xuě  
kùn qióng shuí yào qīng liào   tóu kàn shān zhǔ jiá  
chì zhòng fēi   huáng shì liǎng chuí  
zhōng xiāng cóng de jiǔ   jīn wǎng xíng kǒng chí  
jiāng xià shuāng yīng wèi   hèn wén xiāng  
  huáng tíng jiān   shēn lǎo 婿   néng wén