再用前韵寄省上人

宋代 郭祥正
四壁萧然我亦空,更无归梦到江东。楼台不碍尘尘现,钟鼓相闻法法通。 玉麈挥谈真契合,莲华分座夙缘同。回头重浊堪怜悯,妙性如何自瞽聋。
xiāo rán kōng   gèng guī mèng dào jiāng dōng lóu tái ài chén chén xiàn zhōng   xiāng wén tōng    
zhǔ huī tán zhēn   lián huá fēn zuò yuán tóng huí tóu zhòng zhuó kān lián mǐn miào   xìng lóng