再题狎鸥亭

宋代 韩琦
危亭初起俯清浔,只得当轩几醉吟。一日乡园伤骤别,四年宫阙动归心。 檐前好竹今成筱,波下修鳞旧种针。鸥识再来尤不惧,向人驯狎似家禽。
wēi tíng chū qīng xún   zhǐ de dāng xuān zuì yín xiāng yuán shāng zhòu bié   nián gōng què dòng guī xīn    
yán qián hǎo zhú jīn chéng xiǎo   xià xiū lín jiù zhǒng zhēn ōu shí zài lái yóu xiàng   rén xùn xiá shì jiā qín