再題狎鷗亭

宋代 韓琦
危亭初起俯清潯,只得當軒幾醉吟。一日鄉園傷驟別,四年宮闕動歸心。 檐前好竹今成筱,波下修鱗舊種針。鷗識再來尤不懼,向人馴狎似家禽。
wēi tíng chū qīng xún   zhǐ de dāng xuān zuì yín xiāng yuán shāng zhòu bié   nián gōng què dòng guī xīn    
yán qián hǎo zhú jīn chéng xiǎo   xià xiū lín jiù zhǒng zhēn ōu shí zài lái yóu xiàng   rén xùn xiá shì jiā qín