再题二首 其一

唐代 王质
不见梅稍不见根,参横咫尺未能扪。掀篷何自掀篷尽,一任江风吹断魂。
jiàn méi shāo jiàn gēn   shēn héng zhǐ chǐ wèi néng mén xiān péng xiān péng jǐn   rèn jiāng fēng chuī duàn hún