再送临川先生于扬关神气困悴益甚然临别犹推蓬窗呼予者三良可伥也

唐代 全祖望
天气是为魂,地气是为魄。斯人所濩持,仗此双丸力。 石亦有时剥,金亦有时消。何况七尺身,百忧所感挠。 所贵学道人,神明长舂融。诸艰不能折,垂老或愈充。 堂堂人中虎,梦周志未衰。颠毛虽种种,犹思奋惊雷。 谁知骥且老,渐看鱼已赪。乃缘小违沴,遂致大摧零。 北阙何迢迢,西风正发发。登车三回首,屏营不可别。 永怀姑射神,尸居养天和。尊生良有术,身孰与世多。
tiān shì wèi hún   shì wèi rén suǒ huò chí   zhàng shuāng wán
shí yǒu shí   jīn yǒu shí xiāo kuàng chǐ shēn   bǎi yōu suǒ gǎn náo
suǒ guì xué dào rén   shén míng zhǎng chōng róng zhū jiān néng zhé   chuí lǎo huò chōng
táng táng rén zhōng   mèng zhōu zhì wèi shuāi diān máo suī zhǒng zhǒng   yóu fèn jīng léi
shéi zhī qiě lǎo   jiàn kàn chēng nǎi yuán xiǎo wéi   suì zhì cuī líng
běi què tiáo tiáo   西 fēng zhèng dēng chē sān huí shǒu   bīng yíng bié
yǒng huái 怀 shè shén   shī yǎng tiān zūn shēng liáng yǒu shù   shēn shú shì duō