再和油字韵

宋代 朱熹
楚山黄落正离忧,喜见寒杉卷碧油。倦客今年真白发,羽人何日定丹丘。 奇兵捷出吾当避,狭路争先子不犹。个里竟能无一语,应惭二鸟起相酬。
chǔ shān huáng luò zhèng yōu   jiàn hán shān juǎn yóu juàn jīn nián zhēn bái   rén dìng dān qiū
bīng jié chū dāng   xiá zhēng xiān yóu jìng néng   yīng cán èr niǎo xiāng chóu