再和并简林嘉猷

明代 方孝孺
夜光自有辉,不因磨砺圆。骐骥自致远,不以鞭策前。 古来知道者,天质固使然。师友发其微,成德在早年。 余少稍有慕,今也反自怜。子诚肯间我,嘉言著来笺。 十年穷取友,四海几得朋。岂惟得吾徒,旁及老与僧。 自昔得王子,勃郁气为增。子才信巳毅,愧我德未弘。 所患涉道浅,未免临事懵。何由与子邻,讲习日可恒。 温温我所爱,处子有林生。匪惟质柔嘉,迥出遗世情。 从我南山游,斸雪煮黄精。共悲狙喜怒,静阅猴冠缨。 生也尚审思,勿言韦布轻。巍巍孔孟业,岂以为公卿。
guāng yǒu huī   yīn yuán zhì yuǎn   biān qián    
lái zhī dào zhě   tiān zhì shǐ 使 rán shī yǒu wēi chéng   zài zǎo nián    
shǎo shāo yǒu   jīn fǎn lián zi chéng kěn jiān jiā   yán zhù lái jiān    
shí nián qióng yǒu   hǎi de péng wéi páng   lǎo sēng    
wáng   wèi zēng zi cái xìn kuì   wèi hóng    
suǒ huàn shè dào qiǎn   wèi miǎn lín shì měng yóu zi lín jiǎng   héng    
wēn wēn suǒ ài   chǔ yǒu lín shēng fěi wéi zhì róu jiā jiǒng   chū shì qíng    
cóng nán shān yóu   zhǔ xuě zhǔ huáng jīng gòng bēi jìng   yuè hóu guān yīng    
shēng shàng shěn   yán wéi qīng wēi wēi kǒng mèng   wéi gōng qīng