再和

宋代 文同
问子瞻,何江湖, 乃心魏阙君岂无。胡为放浪检束外, 日与隐者相招呼。篮舆往往从以孥, 灵运石壁无此娱,穷深极险兴未已, 岂复更惮梯登纡。过客休夸衡与庐, 天下此景君勿孤。欲将文字写物象, 当截无限春江蒲。登高能赋属大夫, 游览未厌嗟已晡。安得世上有绝笔, 尽取君诗妆在图。此身之外何赢余, 成然而寐其觉蘧。请看湖上人名逋, 此子形相谁解摹。
wèn zi zhān   jiāng  
nǎi xīn wèi quē jūn wéi fàng làng jiǎn shù wài    
yǐn zhě xiāng zhāo hu lán wǎng wǎng cóng    
líng yùn shí   qióng shēn xiǎn xīng wèi  
gèng dàn dēng guò xiū kuā héng    
tiān xià jǐng jūn jiāng wén xiě xiàng    
dāng jié xiàn chūn jiāng dēng gāo néng shǔ dài    
yóu lǎn wèi yàn jiē ān shì shàng yǒu jué    
jǐn jūn shī zhuāng zài shēn zhī wài yíng    
chéng rán ér mèi jué qǐng kàn shàng rén míng    
zi xíng xiāng shuí jiě