再和

宋代 文同
問子瞻,何江湖, 乃心魏闕君豈無。胡為放浪檢束外, 日與隱者相招呼。籃輿往往從以孥, 靈運石壁無此娛,窮深極險興未已, 豈復更憚梯登紆。過客休夸衡與廬, 天下此景君勿孤。欲將文字寫物象, 當截無限春江蒲。登高能賦屬大夫, 遊覽未厭嗟已晡。安得世上有絕筆, 盡取君詩妝在圖。此身之外何贏餘, 成然而寐其覺蘧。請看湖上人名逋, 此子形相誰解摹。
wèn zi zhān   jiāng  
nǎi xīn wèi quē jūn wéi fàng làng jiǎn shù wài    
yǐn zhě xiāng zhāo hu lán wǎng 輿 wǎng cóng    
líng yùn shí   qióng shēn xiǎn xīng wèi  
gèng dàn dēng guò xiū kuā héng    
tiān xià jǐng jūn jiāng wén xiě xiàng    
dāng jié xiàn chūn jiāng dēng gāo néng shǔ dài    
yóu lǎn wèi yàn jiē ān shì shàng yǒu jué    
jǐn jūn shī zhuāng zài shēn zhī wài yíng    
chéng rán ér mèi jué qǐng kàn shàng rén míng    
zi xíng xiāng shuí jiě