再和

宋代 吴芾
老去光阴有几旬,到官俄见岁华新。 陡惊懒慢随年长,更觉衰残畏客频。 愧我方为牵俗士,羡君欲作独醒人。 相逢未用辞归去,且向双溪醉早春。
lǎo guāng yīn yǒu xún   dào guān é jiàn suì huá xīn  
dǒu jīng lǎn màn suí nián zhǎng   gèng jué shuāi cán wèi pín  
kuì fāng wèi qiān shì   xiàn jūn zuò xǐng rén  
xiāng féng wèi yòng guī   qiě xiàng shuāng zuì zǎo chūn