再过太原题覃公秀野园

元代 耶律楚材
君实洛阳园,花竹秀而野。先生取此意,开园临古社。 土阶甃以石,茅亭略其瓦。佳木碧云摇,清泉寒玉泻。 开轩扣琴筑,抚景飞觞斝。我来正秋晚,残英折盈把。 粲然启一笑,琅然歌二雅。将归且裴回,幽寻未能舍。 呼酒尽馀兴,索笔为摸写。缅怀温国公,重名满天下。 寥寥二百年,童卒传司马。君侯筑兹圃,如有所慕者。 晞颜颜之徒,子亦斯人也。
jūn shí luò yáng yuán   huā zhú xiù ér xiān sheng kāi   yuán lín shè    
jiē zhòu shí   máo tíng lüè jiā yún yáo qīng   quán hán xiè    
kāi xuān kòu qín zhù   jǐng fēi shāng jiǎ lái zhèng qiū wǎn cán   yīng zhé yíng    
càn rán xiào   láng rán èr jiāng guī qiě péi huí yōu   xún wèi néng shě    
jiǔ jǐn xīng   suǒ wèi xiě miǎn huái wēn 怀 guó gōng zhòng   míng mǎn tiān xià    
liáo liáo èr bǎi nián   tóng chuán jūn hòu zhù   yǒu suǒ zhě    
yán yán zhī   zi rén