再登矶山两首 其二
旧地重游感不胜,群鸥争逐一帆轻。醉人霜色都无恙,裂岸雪涛空有声。
欲踏层峦风渐紧,转看仄径意难平。青山谓我多憔悴,我谓青山不解情。
jiù
旧
dì
地
chóng
重
yóu
游
gǎn
感
bù
不
shèng
胜
,
qún
群
ōu
鸥
zhēng
争
zhú
逐
yī
一
fān
帆
qīng
轻
zuì
。
rén
醉
shuāng
人
sè
霜
dōu
色
wú
都
yàng
无
liè
恙
,
àn
裂
xuě
岸
tāo
雪
kōng
涛
yǒu
空
shēng
有
声
。
yù
欲
tà
踏
céng
层
luán
峦
fēng
风
jiàn
渐
jǐn
紧
,
zhuǎn
转
kàn
看
zè
仄
jìng
径
yì
意
nán
难
píng
平
qīng
。
shān
青
wèi
山
wǒ
谓
duō
我
qiáo
多
cuì
憔
wǒ
悴
,
wèi
我
qīng
谓
shān
青
bù
山
jiě
不
qíng
解
情
。