再次韵

宋代 李纲
落笔萧森遽如许,墨为根茎纸为土。眉山作此共言好,譬犹字法称虞褚。 世人画竹不画意,谩舍丹青欲侔古。胸中干叶本天成,心手应时那可语。 此君于我定有缘,每念移根栽小圃。开图忽见数株新,却怪龙孙入吾户。 年来几欲断吟哦,照眼还成自难禦。发缄又复读佳篇,诗癖遥知犹未愈。
luò xiāo sēn   wèi gēn jīng zhǐ wèi méi shān zuò gòng yán hǎo   yóu chēng chǔ    
shì rén huà zhú huà   mán shě dān qīng móu xiōng zhōng gān běn tiān chéng xīn   shǒu yìng shí    
jūn dìng yǒu yuán   měi niàn gēn zāi xiǎo kāi jiàn shù zhū xīn què   guài lóng sūn    
nián lái duàn yín é   zhào yǎn hái chéng nán jiān yòu jiā piān shī   yáo zhī yóu wèi