杂感六章 其四

明代 王世贞
手携绿绮琴,去上高山阿。落日四无人,萧瑟扬洪波。 凝神入天倪,心指遂相和。归来奏清曲,商飙綷纤罗。 白云从东来,为我不忍过。奏者岂不廑,听者已隗俄。 无情尚有知,有知当奈何。
shǒu xié 绿 qín   shàng gāo shān ē luò rén xiāo   yáng hóng    
níng shén tiān   xīn zhǐ suì xiāng guī lái zòu qīng shāng   biāo cuì xiān luó    
bái yún cóng dōng lái   wèi rěn guò zòu zhě jǐn tīng   zhě wěi é    
qíng shàng yǒu zhī   yǒu zhī dāng nài