与子侔始会于常学后为礼部同官感旧

宋代 黄裳
始观文彩慕声名,三十馀年梦可惊。真幻自从窥至理,是非谁复较浮荣。 别来方策迷情断,老去园林逸思生。叙旧幽轩时一笑,更宜茶鼎作蝇声。
shǐ guān wén cǎi shēng míng   sān shí nián mèng jīng zhēn huàn cóng kuī zhì   shì fēi shuí jiào róng
bié lái fāng qíng duàn   lǎo yuán lín shēng jiù yōu xuān shí xiào   gèng chá dǐng zuò yíng shēng