予自春夏屡病至立秋而愈作长句自贺

宋代 陆游
良药扶衰抵万金,渐加糜粥辍呻吟。 溪风拂簟有秋意,山影半庭生夕阴。 薄俗只成惊老眼,幽居正得遂初心。 岸巾待月栏干曲,更觉天公爱我深。
liáng yào shuāi wàn jīn   jiàn jiā zhōu chuò shēn yín
fēng diàn yǒu qiū   shān yǐng bàn tíng shēng yīn
báo zhǐ chéng jīng lǎo yǎn   yōu zhèng suì chū xīn
àn jīn dài yuè lán gān   gèng jué tiān gōng ài shēn