与诸友同坐梅下月雾凄清风琴泠然不类人世各

宋代 冯时行
月冷逼疏影,梅孤泛清光。 儿曹窍孤竹,天风韵丝簧。 相将二三子,中夜聊徜徉。 泠泠白雪唱,滟滟碧霞觞。 清绝非人境,浩荡真醉乡。 飞花炯天星,坠叶呜瓦霜。 歌放满空阔,神融接混茫。 三山今何许,仙游谅荒唐。 人间有逍遥,岂阻路且长。 簪绂縻步武,得失煎肺肠。 役役少至老,过问或未尝。 以愚息我机,以学锄我荒。 以文导我兴,以酒发我狂。 使与风月亲,宁不荷彼苍。 夜久梅影偏,月亦邻西冈。 严风吹冠巾,白露沾衣裳。 归欤掩关卧,枕上从羲皇。
yuè lěng shū yǐng   méi fàn qīng guāng
ér cáo qiào zhú   tiān fēng yùn huáng
xiāng jiāng èr sān   zhōng liáo cháng yáng
líng líng bái xuě chàng   yàn yàn xiá shāng
qīng jué fēi rén jìng   hào dàng zhēn zuì xiāng
fēi huā jiǒng tiān xīng   zhuì shuāng
fàng mǎn kōng kuò   shén róng jiē hùn máng
sān shān jīn   xiān yóu liàng huāng táng
rén jiān yǒu xiāo yáo   qiě zhǎng
zān   shī jiān fèi cháng
shǎo zhì lǎo   guò wèn huò wèi cháng
  xué chú huāng
wén dǎo xīng   jiǔ kuáng
shǐ 使 fēng yuè qīn   níng cāng
jiǔ méi yǐng piān   yuè lín 西 gāng
yán fēng chuī guàn jīn   bái zhān shang
guī yǎn guān   zhěn shàng cóng huáng