玉麈尾

宋代 谢翱
客持麈尾柄,色夺环与玦。尘心随影袪,一片若行雪。 神兽潜空山,何年探灵穴。忽失落人手,遂为谈者悦。 阴崖起白气,篆古踰轩颉。一拂沉藓文,再拂字不灭。 三拂蛟螭腾,世眼不能别。投尔阴崖颠,惊怪吐其舌。
chí zhǔ wěi bǐng   duó huán jué chén xīn suí yǐng   piàn ruò xíng xuě    
shén shòu qián kōng shān   nián tàn líng xué shī luò rén shǒu suì   wèi tán zhě yuè    
yīn bái   zhuàn xuān jié chén xiǎn wén zài   miè    
sān jiāo chī téng   shì yǎn néng bié tóu ěr yīn diān jīng   guài shé